bùn quá chủ quán ơi.Lễ tết j cũng chỉ có 1 mik.Tới bao jo tui mới hết cô đơn.Chủ quán có con cháu j hem.Giới thiệu đi.Cứu vớt đời em zí.^^.
Dù khổ.Nhưng vẫn hơn là 1mik. Huynh đã yêu đã đau khổ vậy chắc hẳn cũng hỉu sự "cô đơn" là ntn mà.Đôi khi nó còn đáng sợ hơn cả những "nỗi đau".
Đâu đơn giản chỉ là sự " cô đơn " hay " nỗi đau "đâu người anh em, Mà quá khứ đau thương đã để lại trong lòng người trong cuộc cả một bầu trời u ám , Luyến tiếc - Xót xa - Cay đắng - Ngậm ngùi ., Thân !
Cuộc sống này vốn là vậy mà anh.Những nỗi đau của anh nó cũng là do những đỗ vỗ của cảm súc thật mà ra.Và vì nó đã thật sự là như vậy.Chúng ta k thể thay đổi đc nó nên phải chấp nhận nó thôi anh à.Vì cuộc sống là ở phía trước không ở sau lưng mà phải quay lại nhìn. Em bik em có nói j thì cũng chẳng thay đổi đc j. Anh cứ típ tục nỗi đâu của mik.Cứ xót xa và luyến tiếc.Đến khi đau quá đổi .Luyến tiếc và xót xa dường như đã chai sạn.Lúc đó thì ắc sẽ khác thôi. Có 1 câu nói thế này:"có những thứ tự nhiên sẽ dừng lại giống như sợi dây "cốt" khi quay hết 1 vòng rồi thôi". Tất cả rồi cũng sẽ qua .Em tin vào đều đó. ^^.
Rồi, Không thấy nói gì luôn .Lại một người nữa lặng lẽ ra đi Chủ quán : Cho thêm 1 gói jet. Đốt một mình luôn, chứ biết sao giờ.