Hiệp anh có cảm giác.hiệp dường như có một thế giới riêng.nhiều lời hiệp nói ra.với vẻ trầm cảm.cô đơn và khắc khổ!.
Dạ, thế giới của riêng em là một thế giới của mơ mộng hão huyền, vừa thực mà không thực. Em tâm hồn văn học mà. Tuy nhiên bao giờ nó cũng ở cao hơn thực tại một chút.
Ngày xưa yêu khi 19 tuổi......phụ nữ ngồi nói chuyện bên cạnh cùng anh hiệp......vui lắm hen.....phụ nữ rất sâu sắc lắm á.....kkk.....
Câu hỏi này cũng lạ. Mà hồi đó ĐH luôn giành một số thời gian vừa đủ để hàn huyên với những đàn bà ĐH quen hoặc quen vừa. Thật lòng mà nói. Ngồi lâu bên cạnh ĐH không biết phải nói gì. Có lẽ để ngắm nhìn như những bông hoa thì hay hơn ( vì còn tuổi nhỏ ). Đồng ý kiến với bà xị vậy.
.....em có thắc mắc là tại sao.....đa số đàn ông điều giỏi hơn phụ nữ.....hay là phụ nữ ko chung tần số anh hiệp.....kkk......
Có lẽ vì giới nữ đã tập trung vào một việc ngâm cứu khác lý thú hơn. Đó là sáng tác ra những tác phẩm biết cười, biết nói, biết khóc và biết cả khổ đâu lẫn hạnh phúc.haha.