Vợ ở đó dù buồn vẫn còn bạn bè. Anh ở đây thì tuyệt nhiên không có ai. Vợ yêu biết không, anh thiết nghĩ càng sống nhiều thì càng độ lượng, càng độ lượng thì càng thấy mình già nua, càng già nua lại càng đánh mất. Bởi vì mỗi ngày mình đã di mình ra xa những nề nếp sống tầm thường. Đó cũng là một loại chu kỳ định mệnh,,,,,,, Anh vẫn ngồi đốt thuốc một mình và nỗi sống rời rã hẳn đi. Tối nay không ai rủ nhậu. Tối nay không còn năm ngón tay nồng nàn giá buốt. Làm sao yên tâm!? P/s: Bây giờ anh sắp đốt đèn, trùm chăn và đọc tiếp đoạn sau của những cặp kính màu. Sáng mai anh còn nhiều thì giờ để kể cho vợ. Chẳng lo gì. Cho anh mượn năm ngón tay mùa xuân đó!!!!!♥️♥️
Ey♥️♥️ @Lý Trường Nam Bây giờ là đêm lại. Tiếng hát Thái Thanh và nhớ người ra đi của Phạm Duy thật buồn. Thật buồn. Anh nhớ tất cả những người thân của vợ ở Rạch Giá, nhớ vô cùng và thấy ấm ức vô cùng. Đêm đã mù sương ngoài kia. Anh không đủ can đảm để nói mãi chuyện buồn của mình. Ey đã đốt trầm lại chưa. Bụi bông giấy trước nhà lá có rụng nhiều không em!?